Ngày buồn không vơi…

Biết là buồn thì càng tệ hơn… nhưng không qua nổi…

Tương tư ngày thơ

Dừng chờ đèn xanh rồi nhìn những bông dừa cạn, rồi tự nhiên nhớ đến lá vạn tuế nhọn nhọn, ngày đó lớp Hóa rủ nhau đi Sở Thú, nàng lấy lá vạn tuế nhọn chọc ghẹo bạn…
Hơn hai mươi năm, còn nhớ những ngày mới nhập học, nàng ngưỡng mộ bạn lắm, nhìn thế nào cũng thấy bạn thật giỏi… Lần học quân sự ở Thủ Đức, đi hát karaoke với cả lớp, bạn biết nàng nhút nhát mà vẫn nói… mời bạn CN hát đi nha…
Ba tuần đó có bao nhiêu kỷ niệm, tối rủ nhau qua dãy phòng thí nghiệm cũ kiếm ma, rồi nghe Phương ví Nghiệp hát bên hồ đá, hồi đó hồ đá không nguy hiểm như bi giờ… rồi đêm cuối đốt lửa trại, hóa trang… ngày đó vui thật vui, nàng từ rụt rè bỗng nói nhiều.
Bạn, Bình và nhóm con gái của nàng hay ngồi trước giảng đường 1… tuổi trẻ thật tốt, chuyện gì cũng chia sẽ thoải mái ví nhau.
Tương tư hồi đó cũng thật dịu dàng…
Rồi bạn ví nàng cùng một nhóm thí nghiệm, bạn nghiêm túc lắm, còn nàng… bạn nói thế nào thì làm theo thôi… ngồi cùng một không gian nhỏ với nhau là thấy ngọt lịm.
Hai năm đó, dường như những đẹp đẽ trong trẻo nhất cũng chỉ trong hai năm thôi… qua năm thứ ba nàng bắt đầu tự lập, những va chạm làm nàng hoang mang… sau này nàng ít tin tưởng vào sự chân thành nữa… dè dặt, xa cách rồi chấp nhận… rằng đằng sau một câu nói ngọt ngào dễ nghe có thể thật là mật, cũng có thể là dao, hoàn cảnh có thể làm thay đổi con người, tình cảm hay bất cứ điều gì…
Gặp lại ở trước Văn phòng đoàn trường, bạn nói… Như khác quá, như ngày xưa đi…
Giật mình, ngày xưa mình thế nào vậy… một chút chân quê, một chút hồn nhiên… còn gì nữa…
Mà rồi vui vui, bạn có để ý tới mình.
Tương tư bạn như mây trên trời, thật xa xôi…
Nàng qua 30 tuổi, nhận điện thoại của bạn… Mình đi đám cưới anh Quý, Long cho số điện thoại của Như, Như khỏe không?… nàng khi đó sắp cưới… một cố nhân thật xa xôi nhớ tới mình nàng lại thấy mãn nguyện… ít nhất trong những ngày tương tư ấy, bạn không phải vô tình.
Nỗi nhớ thôi cũng thấy thật dễ chịu… những ngày trong trẻo vô ưu vô lo ấy thoáng qua chỉ như một chớp mắt thôi.

Day after day…

Yêu bao nhiêu
Niềm tin dài bao nhiêu
Chỉ trong một chớp mắt thôi
Yêu cũng được, xa cũng được, vui cũng được, buồn cũng được
Đều không quan trọng nữa…
Trưởng thành rồi học được một điều… chấp nhận
Có thế nào thì cứ vậy thôi
Nếu không có được thì buông
Nếu không buông nổi thì cứ để vậy
Thương nhớ ngọt ngào hay đau xót thì mỗi ngày cũng trôi qua…

Cuối tuần…

– Hồi này em thấy em mập nhiều ha

– Dạ mập quá và xấu ghê luôn

– Sao em không tập thể dục đi

– Em có tập mà bữa nhớ bữa quên… anh không biết đâu, ở nhà em nhịn ăn khổ sở lắm mà vẫn mập.

May quá, vẫn chưa bị chê xấu, bị chê nữa chắc buồn lắm…

 

Anh thế nào em cũng vẫn iu anh

Đôi lúc lại nghĩ, nếu gặp nhau sớm hơn em có iu anh không?
Có lẽ là không!
Hình mẫu của anh, nếu biết nhau từ mười mấy năm trước, em sẽ chỉ đứng xa mà nhìn thôi, bởi mặc định trong lòng, lãng tử như anh thì cô gái trầm lặng như em không giữ nổi, sẽ khổ lắm đó…
Còn bi giờ, khoảng tình iu cho anh không giới hạn… anh thế nào cũng được, chẳng cần như hình mẫu lý tưởng của em – đàn ông nên hiền, nên nhân hậu, nên bao dung, nên chăm sóc em nhiều, nên có mặt bên em thường xuyên, nên chịu đựng được tính tình đôi lúc đỏng đảnh của em…
Anh thế nào em cũng vẫn iu anh, có khi cả tuần rùi lâu hơn nữa anh không nhắn 1 câu, và khi anh nhắn em vui quá quên đi những hồi ngồi buồn mong mỏi.
Anh đi xa có khi cũng không nhắn một tiếng, thấy vắng là biết thôi, lần nào đó anh bảo …mai anh đi, gặp nhau tạm biệt đi, lại cảm thấy anh cũng để ý đến cảm nhận của mình nhiều lắm.
Rất ít khi kể với anh chuyện của mình, cũng không nhớ được hết điều anh thích, có lúc thấy ta thật xa lạ, cứ như hai người qua đường không liên quan gì nhau… nhưng phần xa lạ này cũng thật dễ chịu, không gây phiền đến nhau, không vướng bận gì nhau… em vẫn iu anh thật nhiều, anh vẫn còn nhớ đến em.
Thì iu, làm người đàn bà bên lề cuộc sống của anh cũng được, miễn là anh vẫn khỏe mạnh, vui vẻ với những đam mê của anh thì em ở xa xa vẫn cảm thấy hạnh phúc lắm!

Hai năm bên nhau với bi nhiêu ấm áp

Sáng đi đường chợt nghĩ, em hay mau chán, điều gì giữ em lại với anh…
– Vì anh đẹp, anh mà không đẹp em đã không nói chiện nhiều với anh, không hẹn cafe với anh, hay dõi theo anh chỉ để thấy anh cười.
– Cái trò chơi xếp hình của anh ví em gất hợp
– Em thích tính anh nữa… gất đàn ông, anh thích ăn ngon, em cũng vậy, anh không nói nhiều, em cũng ít nói, anh không hay thắc mắc giận hờn, anh không loay hoay hỏi em làm gì, em đi đâu.
– Và em lớn rùi, cái phần trái tính trái nết giảm đi quá nhiều rùi… từng trải qua ly biệt, nên rất trân trọng người em yêu…

Anh đâu rồi ?

Đoán già đoán non anh đang ở đâu…

Nhặt nhạnh tin của anh để rồi tự dỗ mình, anh vẫn good

Ừ thì sao không hỏi trực tiếp với anh ha ?

Đã lâu lắm rùi không gọi cho anh, chỉ nghe anh gọi thôi

Nhớ anh quá hà…

Iu mỗi anh thôi…

Từ lúc bắt đầu ví anh em dần tránh các cuộc hẹn, rủ rê của bất kỳ anh chàng nào dù lời mời đó thật hấp dẫn…

Dù không ràng buộc, không hứa hẹn, không yêu cầu gì ví nhau, mà em vẫn thích vậy, thích dành trọn vẹn tâm tư cho mỗi anh thôi… Anh có nghĩ như vậy với em không, my belove?

Say rùi sẽ khóc…

Giờ thì mình biết rùi, say mình sẽ khóc đó, khóc mùi mẫn…

Ở nhà và ngóng những hình ảnh của anh từ fb, từ nơi xa xôi

Nghĩ linh tinh, đoán linh tinh… cảm giác thật tệ đó…

Bao giờ anh sẽ thành xa lạ ví em ??????????

Khóc nữa đới…

Buổi chiều lên gặp sếp:

– Hôm bé dự lễ tổng kết, em xin nghỉ phép một ngày…
Anh ký xong rùi nói:

– Mẹ con đi với nhau có mình ha…

Bỗng nhớ

Và khóc

Tám năm hay 10 năm hay xa xa hơn nữa vẫn còn rơi nước mắt

Nhớ…